Truyện về Hoàng Sa, Trường Sa, biển Đông (tt)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Truyện về Hoàng Sa, Trường Sa, biển Đông (tt)

Bài gửi  truongcali on Mon Jul 11, 2011 8:26 am

Truyện về Hoàng Sa, Trường Sa, biển Đông (tt)


Truyện của Phan Trang Hy

CƠN MƠ BIỂN (tt)

7. Vào thời xa xưa, vùng biển này chỉ là bãi cát trống vắng.
Thần Kim Quy phụng mạng Lạc Long Quân dựng xây núi Non Nước. Một bầu thuỷ tú, giang sơn gấm vóc hiện lên. Ngũ hành vũ trụ được thần Kim Quy, vị kiến trúc sư tài tình, đem vào năm ngọn núi : Kim , Mộc, Thuỷ, Hoả, Thổ. Lạc Long Quân lấy làm hài lòng cho phép thần Kim Quy trấn gĩư đất Non Nước.
Gió thường đổ ào đánh phá Non Nước. Gió mặc sức tung hoành. Thần Kim Quy ra sức chống Gió.
Gió lợi dụng mưa nắng thất thường đánh phá xứ này. Gió lấy viện binh từ Thái Bình Dương . Gió tràn đến đâu nhà cửa sập đến đấy. Đá lở, cây ngã, sinh linh thống khổ. Gió như vào chỗ không người. Gió rít rú cười quái gỡ… Tiếng than khóc của con người thấu đến cõi ngự Lạc Long Quân. Bồn chồn lo lắng vì các con bị tai hoạ, Lạc Long Quân nghĩ phải tìm cách cứu.
Một hồi trống đồng vang lên. Cả triều thần nhóm họp khẩn cấp tìm cách cứu con người . Khi xong nghi lễ, Lạc Long Quân mới cất tiếng hỏi :
- Trong các khanh, ai là kẻ có thể đánh tan Gió ?
Không một tiếng trả lời .
- Không lẽ xứ sở này đã hết người tài sao. Các ngươi có vì con cháu Lạc Hồng mà đánh tan Gió không ?
- Chúng tôi sẵn sàng đợi lệnh Người ! Chúng tôi đem hết sức mình vì lợi ích của sinh linh .
- Thế thì phước đức cho xứ sở Lạc Hồng ! Ai sẽ xung phong ra trận đợt này ?
- Để đó cho con .
Lạc Long Quân quay mặt nhìn, đúng là Vua Hùng Vuơng Thứ I, Người cười mãn nguyện :
- Được ! ta sẽ cấp binh mã cho con.
- Cho chúng con cùng theo giúp anh con ! - Một loạt cả chín mươi chín người con còn lại thốt lên - Xin Bố cho chúng con cùng anh con ra trận.
Lạc Long Quân cười mãn nguyện :
- Ta tin tưởng các con .
Thế là Vua Hùng ra trận. Các tướng do Ngài chỉ huy tiến về phía núi Non Nước.
Được tin Hùng Vương đem quân cứu viện. Thần Kim Quy vui mừng khôn xiết, mở tiệc nghênh tiếp.
Đêm ấy, Gió lại đem quân đánh. Vua Hùng đem quân đánh lại. Sau hơn bốn mươi hiệp Vua Hùng vẫn không thắng Gió. Gió hoá phép, bắt đầu xoáy lên, thổi bụi vào mắt quân của Vua Hùng. Mọi người ôm mặt buông vũ khí. Gió mặc sức tung hoành. Sau khi Gió rút binh. Vua Hùng điểm binh lại, quân số chỉ còn một nửa. Một tổn thất lớn cho Vua Hùng.
Lạc Long Quân chờ tin báo tiệp của con.
Sáng hôm sau, triều thần nhóm họp. Quân sĩ vào cấp báo. Một bức thư được trình tấu với Lạc Long Quân.
“Thần tử xin chịu tội chết. Gió hoá phép mặc sức ngang tàng. Quân ta tinh thần rời rã. Trận này tổn thất hao binh. Xin ơn trời khoan dung con trẻ”.
Cả xứ đều lo âu. Liệu có thể đánh tan Gió. Quan tể tướng Lạc Hầu Tiên bước ra tâu :
- Muôn tâu, theo thần nghĩ, đối với Gió ta không thể dùng sức mà thắng được đâu, phải dùng mưu mới có thể thắng được.
- Các ngươi nghĩ ta dùng mưu gì ?
Mọi người im lặng nhìn nhau …
Tiếng nhạc vẳng đưa. Mùi hương thơm từ phía Tây toả đến. Hương lan, hương huệ thơm ngát cả xứ. Âu Cơ ngự đến thăm chồng. Cả quần thần đứng im chào Tiên Nữ Âu Cơ.
Âu Cơ nghiêng mình thi lễ :
- Thiếp xin chào chàng. Bấy lâu cách trở, lòng thiếp nhớ khôn xiết. Chỉ mong gặp chàng cho thoả lòng thương nhớ.
- Ta cũng vậy ! Lòng dạ có khác gì nàng đâu. Bụng cũng nhớ mong nàng từng giờ từng phút.
Tiếng nhạc, tiếng trống đồng hoà nhịp. Hội mừng Lạc Long Quân và Âu Cơ gặp gỡ. Cuộc vui vầy chưa dứt, quân vào cấp báo :
- Muôn tâu ! Gió lại đánh quân ta. Hùng Vương và Thần Kim Quy xin khẩn báo.
Âu Cơ lo lắng :
- Con chúng ta có sao không hở chàng ?
Lạc Long Quân vẫn không tìm ra cách chống lại Gió. Người triệu tập quần thần tìm phương cách cứu sinh linh. Lạc Hầu Tiên Tể Tướng bước ra tâu :
- Theo thần nghĩ nên tìm cách chiêu hiền đãi sĩ để tìm người tài đức trị Gió.
Lạc Long Quân và cả triều thần bằng lòng với mưu của Tể Tướng .
Nhiều người hiền tài vẫn không thắng được Gió.
Một ngày kia, có một đạo sĩ từ Đông Thắng Thần Châu đến. Đạo sĩ yết kiến Lạc Long Quân. Cả xứ Lạc Long vui mừng khôn xiết.
- Thật là may cho giòng giống Lạc Hồng. Được đạo tiên giúp đỡ thì đất nước này còn phước đức. - Lạc Long Quân cười nói.
- Không dám ! - Đạo sĩ lên tiếng - Bần đạo là kẻ tu hành, được lệnh của Bạch Ngọc Kinh đem chiếu chỉ của Ngọc Hoàng Thượng Đế đến.
Một hương án được xây tức tốc. Lạc Long Quân, Âu Cơ cùng quần thần quỳ xây mặt về Huỳnh Kim Khuyết đón nghe lời của Thượng Đế.
Không khí trang nghiêm. Trầm hương tỏa thơm cả xứ Lạc Long. Mọi người lắng nghe chiếu chỉ.
“ Đức Ngọc Hoàng Thượng Đế – Giáo đạo Nam Phương rất đau lòng khi Gió tàn phá đât nuớc Lạc Hồng.
Các con ơi ! Lòng ta thường hướng về các con, mong các con trở thành người tốt. Không phải là ta không diệt nổi Gió đâu. Nhưng ngặt nỗi luật Tạo Hoá vận hành phải chịu vậy .
Gió cũng là một Thiên Thần. Gió có tài phép mà các vị Thiên Thần khác không thể đánh được. Chỉ còn cách các con cầu viện các Thần đem Gió đi xa, rồi xây thành đắp lũy ngăn chặn sự tàn phá của Gió.
Bấy nhiêu thôi. Các con khá phụng mạng”.
Sau khi tiễn đạo sĩ về, cả triều thần họp bàn, cứ người cầu viện các Thiên Thần.
Các Thiên Thần sẵn lòng giúp. Thần Mặt Trời làm nắng lên, nhưng không đun nóng bầu khí quyển. Thần Mưa tìm cách tưới những làn nước dịu dàng… Các Thần đã kéo Gió ra khơi xa. Tiếp đến, Lạc Long Quân, Âu Cơ cùng triều thần chọn địa thế để ngăn thành đắp lũy làm hàng rào vững chắc chắn Gió.
Kế hoạch xây dựng thành lũy được Lạc Long Quân giao cho các Tiên thực hiện. Địa điểm xây thành về phía Bắc của Non Nước .
Các Tiên đã dùng đất đá từ dãy Trường Sơn để xây thành. Nhiều sọt đất đá được chuyển trong nhiều ngày, nhiều tháng đã tạo nên dãy núi nằm dài soi mình bên biển. Đó là dãy núi Tiên Sa - Tiên đã xuống trần dựng nên núi. Dãy núi này tục gọi là Sơn Trà, chả là trước đây khi dựng xong núi, các vị Tiên đã trồng một giống trà quý từ Đông Thắng Thần Châu do vị đạo sĩ tặng trước lúc chia tay. Nhưng ngày nay, giống trà ấy đã mất hẳn vì lũ khỉ ở núi phá. Từ đó dãy núi được mang tên là Núi Khỉ. Nhưng tên này ít người gọi.
Trong thời gian xây thành đắp lũy, các Tiên đa tình thường xao lãng công việc. Những tiếng hát của các Tiên Cá ngoài khơi đã quyến rũ họ. Những đêm tối trời, tiếng hát du dương cứ mời gọi. Các Tiên bị cuốn hút bởi giọng hát tuyệt vời của biển. Và rồi, họ đến với tiếng hát, tâm tình với tiếng hát. Các Tiên ném vội vội vàng vàng những sọt đất đá xuống biển để đến với tiếng hát tạo thành những đảo, cù lao. Bỏ những sọt đất gần bờ, các Tiên vội bay đến tiếng hát ngoài khơi xa – Cù Lao Chàm tạo thành từ đó. Có những Tiên tiếc vàng, muốn đem vàng tặng cho các nàng Tiên Cá, thế là các vị đem vàng ra biển xa để dâng tặng cho tiếng hát ngọc ngà. Khi nhìn đắm đuối những mỹ nhân ngư khoả thân, các Tiên sững sờ buông những sọt vàng tạo nên Quần Đảo Hoàng Sa .
Thành lũy đã xây dựng xong, Gió không còn tàn phá như trước nữa. Lạc Long Quân lấy làm hài lòng. Các Tiên, một số quyến luyến cảnh biển, một số không thể dứt tình với các nàng Tiên Cá, họ xin được ở lại trấn giữ Sơn Trà, Lạc Long Quân thương tình cho số Tiên đó ở lại.
Nhiều đêm các Tiên bay từ Tiên Sa ra thăm các nàng Tiên Cá. Nhưng kẻ ở non cao, người ở biển sâu, nên họ không thể gần nhau mãi được.
Nhiều đêm các Tiên không ngủ được. Tình yêu đã dằn vặt, thôi thúc trái tim nồng cháy của họ.
Tiếng hát nhờ con sóng đưa vào bờ. Tiếng hát ngọt ngào, cay đắng, nghiệt ngã. Nghe tiếng hát, các Tiên thương nhớ các nàng khôn nguôi.
Tình yêu làm cho họ sáng suốt. Chỉ có tình yêu chân thật làm cho những người yêu nhau sáng suốt. Tất cả các Tiên dưới sự lãnh đạo của Tiên trưởng đã tìm cách bắt nhịp cầu giữa họ với các nàng Tiên Cá. Họ đào một khe nước nhỏ chảy từ núi Sơn Trà, lượn lờ trong bờ cát, đổ ra biển. Con khe đã thông núi với biển. Và các nàng Tiên Cá, những lúc nhớ Sơn Trà, nhớ nơi người yêu của mình ở, đã bơi vào bờ, theo khe nuớc nhỏ đến tận chân núi cùng các Tiên tình tự. Khe nước nhỏ chứng kiến những kỷ niệm đẹp của tình yêu và từ đó được gọi là Mỹ Khê.
Cũng nhờ khe nước đẹp, các nàng tiên cá trút bỏ lốt cá, trở thành những người vợ hiền ngoan của các Tiên. Họ sinh con đẻ cháu sống ở vùng biển này .
Bây giờ, ở đây, chỉ có tiếng hát của biển, gợi nhớ một thời mộng đẹp của tình yêu :
Đâu vô tình với em anh
Biển Đông mãi mãi như tình đôi ta
Biển em biển anh mãi là
Như đầy chung thuỷ sáng loà tình yêu
Nhớ thương sóng tím sắc chiều
Bâng khuâng mặn vị tình yêu vĩnh hằng…
Tiếng hát một thời hoà nhịp những con sóng ngàn năm mãi vỗ bờ thương nhớ…


8. Đi dọc bờ biển từ Sơn Trà đến Non Nước, ta nhìn không chán mắt bởi cảnh bình thản của rừng dương. Nhiều bạn trẻ lý thú cảnh yên bình của vùng biển. Qủa thật vùng này đẹp quá. Đẹp nhưng vẫn hùng vĩ bởi núi Sơn Trà, Non Nước. Đẹp mặn mà, ấm áp. Trước đây, vùng này có một khe nước nhỏ rất đẹp chảy từ Sơn Trà về, đổ ra biển. Nước trong vắt, mát lành. Cái khe nước len lỏi đem dòng nước hiền hoà của núi rừng về hoà nhập biển. Ngọt- mặn quyện chặt nhau như tình chồng vợ. Ngọt- mặn quyện hoà cùng nhau để có những đứa con xinh xắn, dịu dàng, cường tráng. Cái khe nước đẹp ấy đây chỉ không còn vì con người đã san lấp để xây những cao ốc.
Tiếng cười đùa dưới biển vọng lên hoà với tiếng gió. Từng đôi trai gái đi dạo trên bờ. Những người đi dạo thật bình thản. Họ bước rất nhẹ, chầm chậm trên cát, như thể họ sợ rằng buớc mạnh sẽ đau bờ. Những trai trẻ là sôi động nhất. Họ chạy, họ nhảy. Họ hít thở không khí trong lành của biển. Đôi chỗ họ tung bóng, mình dính đầy cát, nhưng họ chơi một cách nhiệt tình. Chỉ có kẻ tắm dưới nước biển là kỳ diệu nhất. Họ hoà với biển.
Tháng ngày rồi sẽ trôi đi. Cuộc đời ngày mai sẽ khác hôm nay. Có thể ngày nào đó cháu con sẽ xây dựng những ngôi nhà đẹp trên vùng biển này. Và rừng dương có thể bị thu hẹp. Nhưng cháu con sẽ làm những điều tốt đẹp. Chắc cháu con sẽ làm đẹp vùng biển này.

9. Ánh nắng buổi trưa gay gắt. Từ nhà ra biển, Hoàng phải băng qua một bãi cát. Hình như có ai đi về phía anh. Anh nghe rõ tiếng gọi của bóng dáng ấy.
- Hoàng ơi ! Hãy đến đây ! Hãy đến với bác đi Hoàng ! Bác là bác Nghỉ của con đây. Hãy đến đây đi Hoàng .
Hoàng sợ. Hay là ma hiện hình lúc đứng bóng. Muốn chạy, nhưng chân anh luýnh quýnh, líu quýu như lún sâu trên cát. Tiếng vọng thôi thúc anh .
- Hãy đến đây, hỡi con trai yêu quý của ta !
Không cưỡng nổi chính mình, anh đi đến bóng dáng ấy. Trước mắt Hoàng là ông Nghỉ. Giọng ông mơ hồ :
- Con lại đây !
Hoàng bình tĩnh :
- Dạ ! Con đến đây. Có điếu gì không bác ?
- Có đấy. Có rất nhiều chuyện để nói cùng con.
Hoàng không khỏi thắc mắc :
- Chuyện gì đấy hở bác ?
Đột nhiên ông Nghỉ hỏi :
- Con có sợ ta không ?
- Việc gì con phải sợ. Bác là bác Nghỉ. Khộng lẽ bác doạ con !
- Thế con muốn cùng ta nói chuyện không ?
- Dạ .
- Thế thì theo ta !
Hoàng đi theo ông Nghỉ. Tất cả sự vật hiện hữu như nhoà đi trước mắt Hoàng. Anh như đang sống trong một cõi khác. Chỉ còn hàng dương liễu, rừng dương liễu xanh ngút ngàn. Dương liễu trên đầu anh, dương liễu dưới chân anh. Bên trái, bên phải đều là dương liểu. Hai người cứ đi, đi hết cây dương này đến cây dương khác. Anh như cảm nhận hơi thở của đất trời toả từ lá dương. Tiếng đất thầm thì bên tai anh. Anh ngợp trong dương liễu. Mặt trời toả trên rừng dương liễu. Mặt tròi làm dương liễu xanh thêm. Tiếng ru trên rừng dương toả từ mặt trời xuống.
Những cành dương rung rung như muốn bay lên bầu trời xa kia.
Hoàng nghe tiếng tình yêu, điệu nhạc tình yêu của Mặt Trời, của dương liễu. Ôi tình yêu ! Tình yêu đã đưa bờ dương liễu lớn nhanh, xanh xanh thêm lên dịu lòng người. Tình yêu làm vùng đất này ấm lên, rực rỡ trong màu xanh hạnh phúc.
Hoàng như muốn lộn vòng trong vòng quay của quả đất quay xung quanh mặt trời. Anh thấy trước mắt là dương liễu. Nơi đâu cũng là những bờ dương xanh trong nắng vàng tươi toả hiền hoà từ mặt trời xuống. Ôi, dương liễu xanh. Mặt trời rực rỡ hào quang trên màu xanh dương liễu. Dương liễu xanh dịu dàng trong màu nắng tình yêu …
Ông Nghỉ đập vai anh :
- Mơ mộng gì thế con ?
- Đâu ? Con có sự mơ gì đâu ! - Anh nói trong ngạc nhiên – Nhưng sao cảnh vật lạ quá , kỳ diệu quá !
Ông Nghỉ chỉ mỉm cười. Họ tiếp tục đi quanh những cây dương liễu. Trước mặt họ như là thấp thoáng những ngôi mộ lặng yên. Cả hai người cũng lặng yên lắng nghe sự lặng yên của trời đất .
Hoàng vẫn không tin ở mắt mình. Cuộc đời như thực như hư. Bóng ông Nghỉ nhoà đi, rồi hiện chờn vờn trong nắng. Anh đang ở dưới nắng, dù là mùa khô khốc, nhưng anh cảm thấy không nóng bức. Anh đang cùng ông Nghỉ đi. Anh ngoan ngoãn bám chân ông.
- Này con, bác sẽ đưa con đến xứ sở An Lạc ! Con đi không ?
- Dạ ! - Ngừng giây lát, anh nói tiếp – Con cũng có lần đến đó nhưng không vào được xứ sở ấy .
- Thế à ! Con theo ta thử xem .
Hai người cứ đi. Đi mãi …
- Trước mắt họ là màu sáng rực của xứ sở An Lạc . Giống như những lần Hoàng mơ thấy. Anh muốn chạy vào đó. Muốn được yết kiến Lạc Long Quân.
Anh chỉ luẩn quẩn, quẩn quanh. Thấy ông Nghỉ đó mà anh nào theo được. Anh hét to lên :
- Đợi con với nào !
Ông Nghỉ đứng yên. Anh thấy rõ, anh muốn chạy vào, nhưng chỉ là sự quanh quẩn, quay vòng trong bước chân anh. Anh bắt tay lên miệng làm loa gọi :
- Làm sao con vào được ?
Bóng ông Nghỉ lại đến bên anh chép miệng :
- Ờ nhỉ, làm sao con vào được xứ này, Xứ này chỉ dành cho những người thật sự là con-người-yên-nghỉ. Còn con…
- Con ra sao hở bác ? - Hoàng ngạc nhiên hỏi.
- Con ấy à ? Con chưa thật sự là con-người-yên-nghỉ thì làm sao con vào được. Lỗi hoàn toàn ở bác.
- Thế phải làm gì bây giờ hở bác ?
- Bác sẽ đưa con về .
- Không , con không muốn về. Con muốn vào xứ sở An Lạc .
- Không được đâu !
- Con sẽ vào !
Hoàng chạy bừa vào, nhưng anh bị hất ngược ra. Anh chỉ chạy vòng quanh ông Nghỉ. Tiếng vọng từ xứ sở An Lạc đến bên anh :
- Hỡi con người. Các ngươi phải thật sự là con-người-yên-nghỉ mới có thể vào xứ sở An Lạc .
Hoàng bật khóc. Ông Nghỉ hỏi :
- Việc gì con phải khóc?
- Thấy xứ sở An Lạc mà không đến được, lòng con buồn lắm. Con muốn biết ở đấy có những gì ?
- Có những gì à ? Đủ cả. Nhưng tất cả đều yên nghỉ, đều tịnh, tịnh đến độ như không có gì cả .
Hoàng thắc mắc :
- Con không hiểu gì cả .
- Con không hiểu vì con chưa phải là con - người – yên - nghỉ.
- Nhưng con muốn hiểu rõ ở xứ sở An Lạc có những gì ? Bác hãy cho con biết những gì xảy ra với bác ở đó ?
- Bác không muốn nói, nhưng với con, bác coi con như con trai, bác sẽ nói cho con hiểu về bác ở xứ đó.
- Chắc là vui lắm phải không bác ?
- Không vui-không buồn. Chỉ yên - nghỉ - mà - động.
- Nghĩa là làm sao ?
Ông Nghỉ ngồi tựa bên cây dương liễu, Hoàng ngồi kế bên. Ông nói tiếp :
- Nghĩa là ở xứ sở An Lạc con người cũng phải làm, phải học.
- Bác làm những gì ? Bác học những gì ?
- Nhiều điều phải làm, làm bao giờ cho hết, đó là điều thiện có ghi trong luật pháp. Nhiều điều phải học, học giờ cho hết, đó là điều thiện có ghi trong luật pháp .
- Chắc là Lạc Long Quân dạy bác học.
- Người không dạy mà thực là Người dạy.
- Không dạy mà thực là dạy ?
- Đúng thế ! Bác chỉ học những điều có trong luật pháp và làm theo .
- Luật pháp có nhiều không hở bác ?
- Nhiều mà ít. Sách là luật pháp rất nhiều, nhiều đến độ cao hơn ngọn Hy Mã. Đủ loại luật pháp từ Đông sang Tây. Rất nhiều…
- Thế sao gọi là ít ?
- Ấy, đó là điều đáng nói. Tất cả các luật đều nêu quyền và bổn phận của con người.
- Con không hiểu bác nói gì ? Sao lời lẽ của bác khác ngày xưa ?
Ông Nghỉ ôn tồn nói với Hoàng :
- Bác vẫn là bác Nghỉ của con kia mà ! Còn chuyện bác nói với con là do bác học được đấy.
- Bác khác xưa nhiều lắm ! Con … Con không ngờ bác có những ý nghĩ như vậy ! Con không thể hiểu nổi .
Hoàng ôm đầu. Anh bứt tóc. Anh không hiểu hết được lời lẽ của ông Nghỉ. Anh bức tóc mãi. Tóc nằm trong tay, anh choàng tỉnh. Anh đang ngồi dưới gốc cây dương.
Cơn mơ đã qua. Chỉ còn lại mình anh. Anh chợt nghĩ con người sao vậy ? Cái đích thực của đời người, của cuộc đời này là cơn mơ ư ? Mơ giải quyết được gì ? Tất cả chỉ là sự ảo mị được cám dỗ bởi cái thằng người bi lụy.
Không lẽ không có cái đích thực của cuộc đời này ? Không lẽ cuộc đời này không có hạnh phúc ? Tìm hoài cho lời giải đáp, bỗng Hoàng reo lên: “ Đúng rồi ! Đúng là được sống, được làm việc, được yêu là những điều hạnh phúc ở trần gian này. Mình phải tạo ra hạnh phúc cho mình mới được”.
Ngoài kia tiếng cười đùa của bạn bè anh vẳng lại. Anh nghĩ thầm : “Chết cha ! Bọn chúng chờ mình, chắc chúng sẽ mắng mình thôi !”. Anh đứng phắt dậy, chạy trên cát, ra chỗ thuyền của bọn anh. Tiếng vọng từ biển: “ Hoàng ơi, ra đây mau lên ! “.
Hoàng bước nhanh trên cát …

10. Đêm .
Thuyền ra khơi. Hoàng và Hân ngồi bên nhau. Sóng êm. Sau thuyền là một cột sóng bạc trăng trắng. Cả hai đang hút thuốc. Thuốc làm họ tỉnh táo hơn. Đã khuya rồi mà Hoàng và Hân không ngủ được. Nằm trên thuyền lướt nhẹ trên biển, nhìn lên trời đầy chi chit sao di động. Thuyền của các anh di động. Cả bầu trời, tinh tú cũng di động. Và trong lòng biển từng đàn cá cũng di động. Mọi vật đều di động để sinh tồn .
Hân cựa mình hỏi :
- Mày chưa ngủ chứ Hoàng ?
- Ừ, tau không ngủ được .
Một lát sau, Hân chặt lưỡi :
- Hình như mẹ mày muốn mày lấy vợ phải không ?
- Ừ .
- Mày nghĩ sao về chuyện ấy ?
- Phải nghe lời mẹ thôi ! Vả lại, không lẽ sống độc thân đến già. Cuộc đời mà mày. Một mình mình sống sẽ sao đây ?
- Thế mày chọn được cô nào chưa ?
- Rồi .
Một sự kiện trọng đại đến với Hoàng. Hân không tin Hoàng có người yêu .
- Mày phét vừa chứ .
- Thật đấy.
Họ im lặng. Một lát sau, Hân hỏi :
- Ai đấy hở Hoàng ?
- Giang, em mày !
- Mày đùa đấy chứ ?
- Tau thật lòng đó mà !
- Gớm cho mày .
Sự im lặng trong đại dương. Những con sóng nhẹ nhàng. Thuyền vẫn cứ đi …
Hân thiếp ngủ. Hoàng vẫn không ngủ được. Anh đang nghĩ về cô em của Hân. Anh nhìn bầu trời khi hai ngôi sao xít lại gần nhau. Có phải hai ngôi sao kia là bản mệnh của anh và Giang ?
Tình yêu, anh thường nghĩ suy về nó. Những sự rung cảm của tuổi học trò có phải là đích thực của tình yêu ? Giữa lòng đại dương, anh cảm thấy nhỏ bé, ngợp giữa con nước mênh mông, nhưng anh vẫn thấy biển bao dung, có phải đó là tình yêu của dân biển đối với biển ? Anh yêu nghề biển, nhờ biển để sống, có thể đó là tình yêu biển ? Anh muốn nhảy ào xuống biển, hoà mình với biển. Dưới lòng biển là Thuỷ cung của Long Vương như trong truyện cổ ? Anh nhớ lại những gì mẹ anh đã kể với anh : “ Biển là mẹ của người dân chài con ạ . Biển nuôi dân biển. Tình yêu của biển mênh mông. Có hiểu hết biển mới có thể trở thành dân biển”. Và bà kể những chuyện về biển, về bí mật của biển …
… Những cột nước tung lên từ biển. Trận hỗn chiến giữa Cá Ông và cá mập làm khuấy động biển cả một vùng. Khi Cá Ông đi có quân lính theo hầu. Nào là tôm càng , nào là cá mực. Khi xáp trận, Cá Ông đánh rất hăng, thường là thắng cá mập. Chỉ khi nào đuối sức, cá mực mới tung hoả mù vào địch thủ, làm cá mập như lạc vào mê hồn trận, tôm càng giơ kiếm chém vào kẻ thù … và quân lính hầu cận phải đưa Cá Ông về nơi an toàn. Cá mập, mắt tối mù, thân bị chém nên phải bỏ chạy …
Ngư dân thường kính Cá Ông. Nếu Cá Ông bị sa lưới, họ cầu khẩn Cá Ông được thoát. Cá Ông lụy, họ cũng cầu khẩn và tìm cách đưa Cá Ông vào bờ chôn cất tử tế .
Dân biển tin tuyệt đối vào sự giúp đỡ của Cá Ông. Được mùa cá cũng nhờ Cá Ông. Thuyền gặp tai nạn Cá Ông thường tìm cách cứu thoát. Niềm tin ấy đã bám vào tận máu huyết của người dân biển. Thật là biển có quy luật riêng của biển.
Dù trời nắng ráo, dù thời tiết tốt lành, nhưng khi Cá Ông lụy thì thời tiết đột ngột thay đổi. Mưa trút xuống. Người ta cho rằng những giọt mưa là nước mắt của Trời đổ xuống khóc than Cá Ông đã từng nhiều phen cứu giúp con người. Và niềm vinh dự đầy ơn phước đối với người nào tìm thấy xác Cá Ông đầu tiên. Người ấy được làm trưởng nam, được để tang Cá Ông. Riêng con gái chưa chồng, nếu tìm được Cá Ông thì phải ở vậy để tang và không được có chồng.
Người ta đã xây những ngôi miếu nhỏ dọc bờ biển, đặt xương cốt Cá Ông để phụng thờ.
… Gần sáng, thuyền vẫn lướt. Nhìn mặt trời hửng đỏ như quả cầu bằng lửa được tạo hoá kéo lên, Hoàng kêu :
- Hân ! Dậy mau xem mặt trời mọc !
Hân choàng dậy. Tất cả người trên thuyền cũng choàng dậy. Trước mắt họ, mặt trời hiện rực rỡ. Sóng biển nhuộm màu vàng huyền diệu buổi bình minh. Mặt trời lên ! Ngày mới ! Phía sau thuyền, rất xa là quần đảo Hoàng Sa.

11. Cá về bến .
Bãi biển đầy những người tắm biển và những người đón cá về. Không gian trước mắt từng người là khoảng cách giữa họ và người bên cạnh.
Tiếng gọi nhau. Tiếng la hét vui mừng của trẻ con.
- Bớ anh em ơi! Cá nhiều ơi là nhiều .
- Sướng thật! Đợt này chắc sắm được ti vi đời mới rồi !
Giang đứng trong đám đông đứng chờ thuyền cá của anh mình. Những thuyền vào trước đã báo cho cô biết là thuyền của Hân sắp sửa vào bờ. Những con thuyền xăm xăm lướt. Kia rồi, thuyền của anh Hân kia rồi .
- Anh Hân ! Anh Hân! –Giang gọi to ra biển. Cô lấy nón vẫy vẫy.
Tiếng Hân từ xa vẳng vào :
- Giang, Giang, anh về đây !
Thuyền Hân cập vào bờ. Những con sóng như muốn kéo thuyền ra lại ngoài khơi. Anh em trên thuyền đã nhảy xuống nước dìu con thuyền đầy ắp cá vào bờ. Đầy những cá nục tươi xanh. Sướng thật ! Chắc là sẽ bán được nhiều tiền.
Người ta gánh cá thoăn thoắt toả đi các điểm. Cá tràn ngập các ngả đường. Đâu đâu cũng nghe tiếng rao : “ Cá đây! Cá nục đây ! ”. Nhiều người hứng chỉ bỏ một ngày công để mua hai chục cá . Mấy khi được dịp cả rẻ như thế. Họ kháo nhau : “ Ước gì quanh năm, suốt tháng cá nhiều như thế này thì cuộc sống đỡ biết mấy”. Các bà, các cô bán cá chỉ cười : “ Cũng nhờ trời cả thôi !”.
Đêm. Cá vơi trong khoang thuyền của Hân. Anh em đã về hết, chỉ còn lại Hân và Hoàng.
- Mày còn thuốc không? Tau xin điếu ! Hân lên tiếng .
Hoàng lục túi. Chỉ còn cái bao thuốc lá rỗng .
- Hết rồi ! – Cái bao bị bóp méo lại, bị quăng xuống một cách hờ hững.
Hân nói :
- Mày đứng đây, tau chạy vào quán mua nghe.
- Ừ, mày đi nhanh lên.
Hân đi, chỉ còn Hoàng bên chiếc thuyền. Anh ngồi xuống tựa vào thuyền. Đây là chuyến đi đạt kết quả. Anh cảm thấy phấn chấn Anh nhớ lại giấc mơ khi gặp ông Nghỉ. Ông đã dặn dò anh : “ Này, Hoàng con ! Không lẽ yếu đuối, bạc nhược trong mộng mị hoài hay sao ? Đừng tự hành khổ mình thế. Tương lai đang chờ con. Hãy dũng cảm lên, hỡi con cái của Lạc Long Quân ”.
- Nè thuốc đây ! - Hân chạy đến bên, chìa thuốc .
Hoàng đưa tay lấy thuốc, anh chìa tay tiếp xin tí lửa.
- Chắc tau tiếp tục đi biển thôi Hân ạ.
- Dân biển mà không đi biển thì lấy gì sống hở mày ?
- Đúng ! Chỉ có nghề nghiệp mới đem lại sự sống cho con người. Có lẽ phải thế không Hân ?
- Ừ, phải thôi. Không nghề thì buồn biết chừng nào !
Hút chừng nửa điếu thuốc, Hân thấy cồn cào trong bụng .
- Tau đói rồi. Mầy ở đây giữ thuyền, tau về kiếm cái gì ăn đã.
- Ừ, mày ăn nhanh lên, rồi ra ngó thuyền, tau còn về ăn cơm nữa chứ.
- Được thôi! – Hân vội chạy về nhà .
Hoàng ngồi nhìn ra biển. Trên bờ thưa thớt người. Những con thuyền nằm yên nghỉ trên bãi. Và ngoài kia, những con thuyền khác vẫn còn đánh cá. Đèn sáng ở đường chân trời đẹp như một thành phố nổi trên sóng nước.
Trở lại với biển, trở lại với nghề của cha ông truyền lại là niềm vui trong lòng anh. Biển reo những con sóng trong lòng anh. Biển hát những âm thanh vượt thời gian trong lòng anh. Âm thanh của biển là âm thanh của đất nước Lạc Hồng.
- Anh Hoàng ! – Giang đã đến bên Hoàng từ nãy giờ, gọi anh - Anh Hân đâu rồi ?
- Hân đã về rồi .
- Mình anh ở lại sao ?
- …
- Anh về ăn cơm tối đi !
- Ngồi xuống đây đi Giang
- Em…
Hoàng kéo tay Giang ngồi xuống. Ngoan ngoãn, dễ thương, Giang ngập ngừng ngồi bên Hoàng. Hoàng kéo Giang sát vào người. Giọng Giang như lạc hẵn :
- Anh … Anh Hoàng …
Nụ hôn bất ngờ ! Trăng mười chín hé phía chân trời biển. Cả biển đêm bắt đầu nhuộm ánh trăng chiếu sáng người dân biển, chiếu sáng nụ hôn ngập ngừng của trai gái biển…
- Giang, anh yêu em !
Giang cúi đầu. Hơi thở của cô hơi hổn hển. Mùi cá còn phảng phất vị mặn của biển, còn đọng sót lại đâu đây. Tiếng Hân vọng đến :
- Hoàng ! Để thuyền đó cho tau , về đi .


12. Đêm trăng.
Hoàng ngồi ôm cây ghi-ta. Chỉ một mình anh trước biển. Anh nhẹ khảy đàn. Anh cất tiếng hát về tình yêu một thời đã qua. Bài ca về tình yêu, nỗi đau xót về tình yêu thành vết ứa trong lòng, anh nào quên được. Tiếng đàn hòa sóng biển. Tiếng sóng vỗ bờ thổn thức, tiếng lòng anh hòa trong bọt sóng…
Anh chờ em những đêm trăng sáng vỡ tan
Gặp làm chi hỡi em
Khi tình mình thành cọng rơm trong biển
Đâu là hoa anh hái tặng em
Cả biển xanh là nơi anh trú ngụ. Anh mênh mang theo từng con sóng vỗ bờ. Trăng trên trời như xoa dịu nỗi đau anh. Trăng trên trời chứng giám tình anh.
Trăng lặn dần sau đỉnh Trường Sơn. Tiếng sóng vẫn rì rầm như thuở khai thiên lập địa.
Mặt trời lên rồi sao ? Đêm qua rồi sao ? Anh thức canh tình anh trong biển. Mặt trời lên, biển Đông vẫy sóng đón chào.
Ngoài kia thuyền ai ra khơi. Trong anh, lời ca “Đây Trường Sa, kia Hoàng Sa…” xôn xao hòa cùng biển mặn.

Đà Nẵng, 1991-2009
Phan Trang Hy

Trích từ tập truyện ngắn Người Thầy Dạy Búp Bê, tác giả Phan Trang Hy, Nxb Văn Nghệ, 2009

truongcali

Tổng số bài gửi : 3
Join date : 10/07/2011

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết